Báo cáo riêng: Tham gia Chương trình Trải nghiệm và Trao đổi Cao cấp Kyoto
: Từ việc giải mã bí ẩn đến câu chuyện về rồng, và sự ấm áp còn đọng lại trong trái tim của các sinh viên quốc tế.
2025.12.24

Chào mọi người. Tôi tên là Xiao Shuqi và tôi là sinh viên năm tư Khoa Quản trị Kinh doanh tại Đại học Ryukoku. Trong bài viết này, tôi sẽ chia sẻ về trải nghiệm của mình tại Chương trình Trải nghiệm và Trao đổi Cao cấp Kyoto mà tôi đã tham gia vào thứ Bảy, ngày 8 tháng 11, từ góc nhìn của một sinh viên quốc tế.
Chạy xuyên qua làng điện ảnh: Giải mã bí ẩn, dần thu hẹp khoảng cách giữa ngôn ngữ và văn hóa.
Khoảng 8 giờ sáng, khi trời bắt đầu hửng sáng, các sinh viên quốc tế đến từ nhiều quốc gia và trường đại học khác nhau đã tập trung tại ga Kyoto. Mặc dù hầu hết chúng tôi đều gặp nhau lần đầu, nhưng bầu không khí “chúng ta sắp cùng nhau trải qua một ngày đặc biệt” đã tạo nên một không gian thoải mái tự nhiên. Chuyến xe buýt đến Công viên Toei Kyoto Studio Park giống như cảnh mở đầu của một bộ phim, và tôi rất hào hứng chờ đợi những điều thú vị phía trước. Tôi
đặc biệt ấn tượng với một cô gái trẻ đến từ Chile, người đã gia nhập đội của tôi. Cô ấy đến Nhật Bản năm 38 tuổi, bắt đầu một cuộc sống mới với một ngôn ngữ xa lạ, và hiện đang theo đuổi sự nghiệp thiết kế. Cô ấy toát lên một ý chí mạnh mẽ dù vẻ ngoài trầm lặng, và tôi vô cùng cảm động trước sự tận tâm của cô ấy khi chăm chú lắng nghe những lời giải thích bằng tiếng Nhật và tham gia vào các cuộc thảo luận.
Khi trò chơi thực sự bắt đầu, thử thách thực sự mới bắt đầu. Trong khi trò chơi “thoát khỏi phòng kín” mà tôi từng trải nghiệm ở Trung Quốc liên quan đến việc thoát khỏi một căn phòng trong khi tìm kiếm một mánh khóe ẩn giấu, thì các “trò chơi giải đố” của Nhật Bản lại hoàn toàn khác. Những con phố thời Edo, nhà ở của samurai, phim trường, NPC… tất cả đều trở thành sân khấu để giải câu đố, khiến trò chơi giống như “đấu trí trong thế giới của một bộ phim cổ trang”.
Trở ngại lớn nhất, tất nhiên, là tiếng Nhật. Gợi ý, lời thoại và giải thích đều bằng tiếng Nhật. Nhiều từ mới lạ với tôi, và các câu đố, sử dụng lối chơi chữ và giả định văn hóa, thậm chí còn khó hiểu hơn. Nhưng rồi, nhờ một cô gái người Nhật trong nhóm kiên nhẫn giải thích nghĩa, tôi đã lấy lại được phong độ. Và cảm giác hồi hộp khi cuối cùng tìm ra câu trả lời — “Chính xác!” — vẫn còn đọng lại trong lòng tôi như một cảm giác thành tựu vượt qua rào cản ngôn ngữ.
Trò chơi giải đố Nhật Bản sử dụng trí óc, không phải thể chất. Thay vì tìm kiếm mánh khóe, bạn phải giải mã từ ngữ và ý tưởng. Đó không chỉ là một trò chơi; đó là một trải nghiệm toàn diện thách thức sự hiểu biết về văn hóa và ngôn ngữ. Mồ hôi
nhễ nhại, chúng tôi chạy quanh, thảo luận, lý luận, thất bại và thử lại. Khi cả nhóm cuối cùng giải được câu đố, đã có một sự kết nối chân thành vượt qua rào cản quốc tịch và ngôn ngữ mẹ đẻ.


Con Rồng của Chùa Tenryu-ji: Truyền thống, Nhân quả và Bài học để "Nhìn xa hơn những biểu hiện"
Sau khi chơi xong trò chơi giải đố, chúng tôi lên xe buýt và đi đến Arashiyama. Không khí trên xe buýt lập tức trở nên thoải mái, và tôi đã có một cuộc trò chuyện sôi nổi với một cô gái Nhật Bản về phim truyền hình và các diễn viên. Cô ấy nói, “Tôi rất thích Triệu Lệ Diêm (một nữ diễn viên Trung Quốc),” nên tôi đã giới thiệu bộ phim mới nhất, “Tử Vương Âm”. Sau đó, chúng tôi nói về những bộ phim yêu thích của cả hai, bao gồm Masaki Suda, Kenshi Yonezu và Bà Táo Xanh.
Khi đến chùa Tenryu-ji, tôi bước vào giảng đường và lắng nghe bài giảng của trụ trì. Khi đi qua giảng đường, ngước nhìn bức tranh rồng mây trên trần nhà, tôi cảm thấy ánh mắt của con rồng dõi theo tôi khắp mọi nơi. Nó có một sức mạnh huyền bí, và tôi thực sự hiểu tại sao nó được gọi là “con rồng nhìn khắp mọi hướng”.
Trụ trì giải thích lý do tại sao rồng được vẽ trong các giảng đường của chùa.
Rồng từ lâu đã là biểu tượng của sự bảo vệ trong Phật giáo và là người bảo vệ các giảng đường bằng gỗ khỏi hỏa hoạn. Bức tranh Rồng Mây tại chùa Tenryuji do họa sĩ Kayama Matazo vẽ, và con rồng trong tranh là một loài rồng năm móng hiếm thấy ở Nhật Bản. Ban đầu, rồng năm móng là biểu tượng cao nhất của hoàng đế Trung Quốc và hoàng đế Nhật Bản, và cho đến thời kỳ Minh Trị, hình tượng này đã bị tránh sử dụng ở Nhật Bản. Tuy nhiên, khi hội họa mới được tạo ra vào thời kỳ Heisei, thiết kế rồng năm móng đã được lựa chọn một cách có chủ ý. Quyết định này được đưa ra vì thời thế đã thay đổi và không cần thiết phải bám víu vào những giá trị cũ.
Khi nghe câu chuyện này, tôi chợt nghĩ, “Đây không chỉ là câu chuyện về chùa Tenryuji.” Văn hóa được truyền lại, nhưng nó cũng được đổi mới theo thời gian. Và chúng ta, “những người sống trong một nền văn hóa khác,” cũng không ngừng thay đổi.
Những lời của vị trưởng linh mục đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi: “Mọi thứ đều có nhân quả. Không nên phán xét mọi việc chỉ dựa trên những gì mình nhìn thấy.”
Chúng ta thường đưa ra kết luận chỉ dựa trên những gì mình nhìn thấy tại thời điểm đó. Tuy nhiên, sự thấu hiểu là thái độ muốn tìm hiểu những lý do đằng sau nó. Khi lắng nghe tiếng gió rì rào trong khu vườn khô cằn, tôi nhận ra rằng trong thời gian du học, tôi cũng đã dần phát triển khả năng nhìn thấu bản chất vấn đề.









